Khi sắp đến tết, người Việt chúng ta muốn sống lại những kỷ niệm ngọt ngào thời thơ ấu. Tết vui không phải chỉ vì được ăn chơi mấy ngày đó, nhưng  vì nhắc cho ta biết con người có cuội có nguồn. Tết nhắc nhở cho chúng ta biết chúng ta hiện hữu là hiện hữu với nhau. Vì thế Tết người Việt Nam dành thời giờ thăm hỏi nhau ngày Tết.

Trong bầu khí hướng về nhau như thế, tôi muốn đề cập với anh chị em một đề tài liên quan đến sự sống còn của các cộng đoàn chúng ta. Hiện nay trên nước Đức đã có giáo phận bãi bỏ việc mục vụ cho người ngoại kiều. Trong giáo phận đó chỉ còn cơ cấu các giáo xứ (Đức) chứ không còn có cơ cấu các cộng đoàn ngoại kiều như Ba Lan, Đại Hàn, Tiệp Khắc, Tàu, Ý … gì nữa. Mọi giáo hữu có một giáo xứ và sinh hoạt chung trong đó bất kể nguồn gốc dân tộc nào cả. Và bây giờ có một số giáo phận đang suy nghĩ xem có nên bắt chước theo đường lối đó không đây.

Một trong nhiều lý do đưa dến quyết định đó, chính là người ta thấy rằng, chính các người đồng hương của cộng đoàn ngoại quốc đó chẳng quan tâm gì đến cộng đoàn của mình, thì tại sao người Đức phải dấn thân cho cái cộng đoàn đó. Nếu chính những người đồng hương đó không quan tâm cộng đoàn có èo uột, có vắng vẻ trong việc sinh hoạt văn hóa của họ, thì chẳng có lý do gì thúc đẩy người Đức phải nhiệt tâm cho cộng đoàn đó. Ngoài ra còn có thêm vấn đề tính toán tài chính nữa. Nếu giáo phận trả tiền phí tổn cho cộng đoàn Việt Nam chúng ta mỗi lần xử dụng nhà thờ và hội trường (tiền sưởi, tiền điện…) mà cộng đoàn chúng ta đi lễ chừng 50% số người thì cũng đang đồng tiền bát gạo. Thế nhưng nếu chúng ta đi lễ mỗi lần chỉ lèo tèo vài phần trăm thì sao chịu được.

Vì thế, xin anh chị em suy nghĩ tiếp. Nếu một ngày nào đó chúng ta không còn cộng đoàn riêng cho chúng ta nữa, có thể cũng là do chúng ta góp phần khai tử cộng đoàn chúng ta bằng sự vắng mặt không đi lễ của mình. Vì thế sinh hoạt với cộng đoàn là bổn phận của người công giáo. Nếu chúng ta không giữ bổn phận này, thì không phải Thiên Chúa lên án chúng ta, nhưng chính con cháu chúng ta sẽ lên án chúng ta sau này, vì tới thế hệ chúng, chúng không còn được hưởng cộng đoàn dân tộc nữa.

Xin cầu chúc anh chị em được nhiều ơn lành trong năm mới, nhất là ơn hiệp nhất.

Thân mến,

cha T/U Dominik Trần Mạnh Nam